Tìm kiếm thông tin:
  Chuyên đề Bạn nhà nông
Nuôi
Trồng
Giống
Vật tư
Thiết bị - Công cụ
  Nhà nông tôn vinh
DNghiệp thân thiện
SPhẩm ưa chuộng
Nông dân thành đạt
  Trao đổi kinh nghiệm
Kinh nghiệm SX
Hỏi & đáp
  Danh bạ Bạn nhà nông
Cơ quan - Ban nghành
Hội - Hiệp hội
DN Sản xuất
DN Chế biến
DN D.Vụ-Thương mại
Trang trại
  Giới thiệu Bạn nhà nông
Website
Cẩm nang
Hồ sơ
Liên hệ


 Trồng

Độc đáo tre bông Viễn Thành .

Nhiều người nói ông “không bình thường” vì đã chọn loại cây hiếm là tre bông để làm hàng thủ công mỹ nghệ. Nhưng nhờ kiên trì hơn 30 năm qua, cây tre bông qua bàn tay lao động sáng tạo của ông đã chinh phục mọi người và được công nhận là sản phẩm truyền thống độc đáo của Việt Nam.

Duyên nợ với cây tre bông.

Là một người con trong gia đình nổi tiếng với nghề thợ may tại quê hương Đồng Khởi, không ai nghĩ rằng ông Võ Thành Viễn sẽ trở thành nghệ nhân. Vào những năm đầu thập niên 70, qua một người mai mối, ông cưới vợ và về lập nghiệp ở An Giang. Vốn ham học và thích làm theo những chỉ dẫn trong sách, ông bắt đầu làm những sản phẩm mỹ nghệ bằng cây tăm tre để trong nhà chưng cho đẹp. Duyên nợ với cây tre bông đến thật tình cờ khi ông đi thăm một người bạn ở Bình Phước Xuân - Chợ Mới năm 1971 và gặp một tay vịn cầu làm bằng tre lên nước bóng loáng. Nó còn đẹp và lạ hơn nhờ thanh tre làm tay vịn nổi vân theo nhiều hình thù rất lạ. Ông hỏi thăm và biết đây là một giống tre lạ được trồng rải rác ở vùng này.

Ông bắt đầu mê tre bông và đi đâu cũng để ý tìm giống tre quý này. “Ở ĐBSCL tre bông chỉ có ở Nghĩa Hiệp, Mỹ Luông (Chợ Mới, An Giang) và Tân Châu, Lấp Vò (Đồng Tháp). Một ý tưởng xuất hiện trong đầu tôi: Người ta ghép tràm, lá thốt lốt, ghép ván làm đồ mỹ nghệ... còn cây tre bông có vân rất đẹp tại sao mình không thử ghép?”. Thế là ông bắt tay vào nghiên cứu làm đồ mỹ nghệ bằng tre bông. Nhưng làm cái gì? Dùng chất liệu gì để cho các thanh tre dính lại và bền?... Sau bao ngày trăn trở với câu trả lời, ông tìm tre về thử lộng, ghép và thử kiếm một loại keo thích hợp. Với tấm hình chùa một cột có sẵn trong nhà, ông quyết định ghép mô hình Chùa Một Cột. Trong năm đầu tiên ông đã hoàn thành mô hình Chùa Một Cột nhưng vẫn chưa hài lòng, lại tìm hình chụp ở một góc độ khác để nghiên cứu làm lại. Cứ thế, quanh năm ông bám bên cái mô hình Chùa Một Cột. 20 năm dài miệt mài với bao tâm huyết, ông cũng đã hoàn thành mô hình Chùa Một Cột với chu vi 0,31mx0,21m, cao 0,28m dù chưa một lần đến thăm Chùa Một Cột.

Bất cứ một khách tham quan nào khi nhìn mô hình Chùa Một Cột ghép bằng tre bông của ông đều không khỏi ngạc nhiên khi được thực hiện giống đến từng chi tiết nhỏ. Và càng khâm phục hơn khi biết ông chỉ thực hiện thông qua các hình chụp ở những góc độ khác nhau mà ông sưu tầm được.

Nếu Chùa Một Cột là dấu ấn thể hiện niềm đam mê tre bông của ông, thì tác phẩm “để đời” của ông lại là mô hình Cổng Ngọ Môn kinh thành Huế. Với mô hình này, ông cũng mất hơn 30 năm nghiên cứu từ hình ảnh, mày mò gắn ghép để tạo nên một cổng Ngọ Môn hoàn chỉnh. Ông kể: “Lúc đầu tôi chỉ có một tấm hình cổng ngọ môn từ một phía nên làm một phía. Tôi nhờ bạn bè sưu tập thêm hình, có hình ảnh của phía nào, tôi lại làm thêm”. Một tác phẩm khác của ông cũng có thời gian thực hiện trên 30 năm là Lọ hoa rồng Việt. Đây là một tác phẩm độc đáo với khả năng sử dụng phối màu và nghiên cứu loại keo dán đặc biệt để có thể cắm hoa tươi chưng trong 1 tháng vẫn không bị rỉ nước ra ngoài.

Trong thời gian thực hiện mô hình Chùa Một Cột, ông đã dày công nghiên cứu để dùng hóa chất tẩm vào cây tre bông để tạo các màu khác nhau. Cây tre bông qua tay ông không chỉ có 2 màu nguyên thủy mà có thể biến hóa thành 12 màu khác nhau. Ngoài những tác phẩm tỉ mỉ, công phu, ông còn làm những vật dụng nhỏ trong nhà như ghép bộ ấm trà, lọ hoa rồng Việt... Những sản phẩm tuy nhỏ, ít tốn thời gian nhưng đòi hỏi một trình độ tay nghề nhất định để có sản phẩm tinh xảo.

Năm 2000 sản phẩm tre bông của ông mới bắt đầu ra mắt công chúng thông qua Hội chợ ASEAN. Ông Võ Thành Viễn, chủ Cơ sở mỹ nghệ tre bông Viễn Thành, cho biết: “Nếu không có hội chợ này thì sản phẩm cũng không có ai biết. Đây là dịp sản phẩm của tôi được cọ xát với thị trường và tôi có thêm kinh nghiệm nghiên cứu sản xuất bán ra thị trường”.

Nỗi lo thất truyền nghề.

Hơn 30 năm đến với cây tre là cũng ngần ấy thời gian ông Viễn thăng trầm với nó. Ông đã sống và gắn bó với cây tre bông có lúc quên cả gia đình. Bà Nguyễn Thị Đầy, vợ ông cho biết: “Nhiều lúc nửa đêm ông ấy thức dậy cưa cưa, đẽo đẽo, hàng xóm có người bảo ổng bị tâm thần. Nhưng tôi hiểu ông ấy nên sẵn sàng thông cảm và chia sẻ. Tôi không mê cây tre bông nhưng phải chiều ông ấy”. Nhờ sự thông cảm này của vợ với một sạp bán gà nhỏ ngoài chợ Bình Khánh mà giấc mơ sáng tạo của ông đã được nuôi lớn.

Trên con đường theo niềm đam mê cây tre bông, ông hạnh phúc nhất là lần tham gia Hội chợ triển lãm làng nghề truyền thống Việt Nam - Asean lần I-2005. Và ngày 13-12-2005 là một ngày rất đặc biệt khi ông Lưu Duy Dần, Phó Chủ tịch - Tổng thư ký Hiệp hội làng nghề Việt Nam đã trao bằng công nhận sản phẩm ghép tre bông Viễn Thành là sản phẩm truyền thống. Ông Dần đánh giá đây là một sản phẩm truyền thống độc đáo và đúng nghĩa sản phẩm truyền thống Việt Nam. Cũng tại hội chợ này, 5 sản phẩm của cơ sở Viễn Thành là bộ khay trà, mâm trà, kỷ trà, bộ đèn và lọ hoa rồng Việt của ông gửi đi dự triển lãm đều lọt vào vòng chung khảo.

Ông cho biết hiện tại đang ấp ủ ý tưởng về một sản phẩm “để đời” khác đã nung nấu từ 10 năm nay: Một bức tranh khổ 1,2m x 4,8m với chủ đề “cẩm tú sơn hà” mang đậm chất văn hóa Việt Nam. Bức tranh gồm 3 mảnh ghép đặc trưng cho văn hóa 3 miền.

Bây giờ, từ kinh nghiệm khi nhìn vào vân trên cây tre ông có thể biết nó nằm hướng nào trong bụi tre với vô số cây. Tuy nhiên, cái khó là nguyên liệu tre bông quá ít vì nó không giống như các giống tre khác, cây tre bông không nhân giống được. Ông đã lặn lội đi Tiền Giang, Bến Tre để tìm hiểu và tìm cách nhân giống để tạo nguồn nguyên liệu cho nghề nhưng đều thất bại. Dù niềm đam mê sáng tạo với cây tre bông vẫn cháy bỏng, nhưng trong lòng ông lại đang canh cánh nỗi lo thất truyền. Nhiều học trò của ông đã bỏ cuộc giữa chừng. Ông trăn trở: “Bây giờ quan trọng nhất là truyền nghề lại cho thế hệ sau. Cái khó là cuộc sống còn biết bao điều phải lo toan không chỉ có nghệ thuật. Trong khi các sản phẩm này không chỉ đơn thuần mang tính nghệ thuật mà nó còn mang tính giáo dục và giúp cho con người hiểu biết thêm cội nguồn của dân tộc”.

bannhanong.vietnetnam.net (20/4/2006)

(Nguồn:CTOL) 


° Các tin khác
• Diện tích hồ tiêu Phú Quốc giảm mạnh.
• Bến Tre: Bọ cánh cứng lại gây hại dừa ở các huyện ven biển.
• Bến Tre: Bọ cánh cứng lại gây hại dừa ở các huyện ven biển.
• Bến Tre: Bọ cánh cứng lại gây hại dừa ở các huyện ven biển.
• Mua lúa “sạch” chế biến gạo “an toàn”.
• Giá trái cây ĐBSCL 18/4/2006.
• Xây dựng thương hiệu bưởi Kế Thành-Sóc Trăng.
• Tích tụ tinh dầu trầm dó bầu bằng phương pháp sinh học.
• Lo cho giá đường!
• ĐBSCL :giá lúa tiếp tục giảm.
• Hạn hán nặng ở Cao Bằng !
• Thêm một mùa bông vải khó khăn!
• Vĩnh Long:Do đâu cây màu không ra hoa kết trái?
• Rạng danh xứ sở Tằm Tang !
• Rau quả G.A.P. đồng bằng Nam bộ.
• Lâm Đồng: Điều chỉnh cung - cầu thị trường chè.
• Dùng nấm để "thuần hoá" muỗi truyền bệnh sốt rét.
• Liên kết sản xuất để có cánh đồng rau 100 triệu đồng/ha.
• Khắc phục sụt giảm năng suất lúa hè-thu ở ĐBSCL.
• Giá cà phê giảm mạnh .
• Có nguy cơ bị thừa đến 1,22 triệu tấn mía!
• Ca cao Việt Nam: Xây dựng hình ảnh tốt về chất lượng ngay từ đầu.
• FAO: sản lượng gạo thế giới đạt 634 triệu tấn trong năm 2006.
• 1.600 tỉ đồng phát triển cây ăn trái đặc sản vùng ĐBSCL.
• Nông dân huyện Chợ Mới-An Giang đạt giá trị thu nhập 70 triệu đồng/ha/năm.
• Bèo cái chữa bệnh và trừ muỗi.
• Qui hoạch vùng chuyên canh cây ăn quả.
• Bình Định: rau má - cây làm giàu trên đất Nhơn Phú.
• Ngô rau - hướng chuyển đổi cây trồng hiệu quả ở Song Phượng,Hà Tây.
• Xoài tứ quí Thanh Sơn,Bến Tre được thị trường châu Âu ưa chuộng .

 

Trang web được thiết kế và lưu trữ tại VietnamNetweb